33-1
Mùa thu, Sài Gòn trở mình trước những cơn mưa rào. Những cơn mưa chợt đến rồi chợt đi không ai có thể bắt nhịp được. Có người muốn mưa mau dứt để còn lao vào cái ồn ào như mọi ngày, Sài Gòn vẫn thế, còn có người muốn níu lại chút cảm giác …
32
Chiều nhạt. Tôi uể oải rời khỏi tòa soạn. Cảm giác được về nhà trọ sau một ngày bù đầu với công việc luôn rất yên bình – một cách kì lạ, 18 tuổi, lên Sài Gòn học Đại học. Tốt nghiệp. May mắn được nhận vào một tòa soạn có tiếng nhờ kinh nghiệm …
0031
“Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi hiểu ra rằng mình cũng chỉ là một đứa con gái… một đứa con gái có trái tim biết rung động… Và nó đã rung động…” Tôi – một con nhóc mà nếu quan sát thật kĩ thì người ta mới thốt lên rằng: “Hóa ra thằng nhóc …
30-1
Tàu xình xịch dừng lại, tôi kéo hành lí ra ga, cũng không đón một chiếc taxi mà cứ đi thẳng. Hít hà mùi không khí không ồn ào, khói bụi như ở thành thị, đây là mùi của thiên nhiên trong trẻo, mùi của đất trời, đâu đó, còn đượm mùi của anh, cái …
174-viyeuemsetrove
Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình đã quay trở về ngôi nhà từng ở năm mười sáu tuổi. Tiếng đồng hồ thong thả điểm từng nhịp một ngoài phòng khách nói cho tôi biết tất cả không phải là một giấc mơ điên rồ và quái đản như tôi đã nghĩ, …
PAGE TOP